Tôi là một trong
những nhà báo vinh dự được theo đoàn công tác của Bộ Thông tin – Truyền thông
và Ban Tuyên giáo Trung ương ra thăm quân và dân quần đảo Trường Sa – Khánh Hòa
trên tàu HQ561. Hồi hộp, háo hức, chuẩn bị “đồ nghề” tác nghiệp… trước đó cả mấy
ngày. Những đồng nghiệp cùng cơ quan đã từng ra Trường Sa không quên “bồi dưỡng”
những kỹ năng cũng như truyền đạt kinh nghiệm cần thiết khi tác nghiệp ở Trường
Sa, để tôi vững tâm hoàn thành nhiệm vụ nơi “đầu sóng, ngọn gió”. Rồi cái ngày
mong chờ đó cũng tới. Tàu HQ561 như chàng Phù Đổng dũng mãnh vượt sóng suốt gần
2 ngày đêm đưa chúng tôi từ Quân cảng Cam Ranh tới phần chủ quyền máu thịt nơi
cực Đông của đất nước.
Tới Trường Sa, ai cũng là phóng viên
Trong chuyến
thăm đảo, phóng viên luôn được “ưu tiên” rời tàu xuống
xuồng trước và tất nhiên, là những người đầu tiên trong đoàn công tác được đặt
chân lên các đảo. Trong tâm khảm, chúng tôi luôn háo hức, ngập tràn cảm xúc và
mong muốn đem đến cho độc giả, khán thính giả những tác phẩm báo chí hay nhất,
tâm huyết nhất, phản ánh sinh động và chân thực nhất về đời sống của cán bộ,
chiến sỹ, nhân dân trên đảo, cũng như tuyên truyền về chủ quyền Hoàng Sa, Trường
Sa là của Việt Nam. Nhà báo Đình Quân – Báo Tiền Phong nói với tôi rằng: “Trách
nhiệm, sự đóng góp của nhà báo không gì hơn là qua bài viết. Nhà báo viết
về chủ quyền biển đảo càng phải hiểu sâu sắc về vấn đề này. Mỗi bài báo về
Hoàng Sa, Trường Sa cần phải giúp mọi người dân Việt thêm đoàn kết, đồng lòng
cùng Chính phủ trong cuộc đấu tranh bảo vệ chủ quyền. Tôi viết bài về chủ quyền
biển đảo với suy nghĩ, tâm niệm đó”. Đúng như anh Đình Quân nói, có ra Trường
Sa mới thấy hết trọng trách được đặt lên ngòi bút của mỗi nhà báo. Đó không chỉ
đơn thuần là phản ánh hay “lật ngược” một vấn đề, càng không có đất để đưa những
thông tin rẻ tiền, “câu view” – mà chính là trọng trách, là niềm tin được gửi gắm
từ hàng chục triệu trái tim người Việt Nam đang đau đáu hướng về Trường Sa, một
phần lãnh thổ không thể tách rời, mà bao thế hệ cha anh, bao người con ưu tú đã
đổ xương máu để gìn giữ.
Và
những câu chuyện mắt thấy, tai nghe ở Trường Sa cũng như trong chuyến công tác
đã giúp tôi hiểu hơn về tình cảm quân dân, định hướng cho tôi trong từng tác phẩm
báo chí. Tôi còn nhớ câu chuyện của anh Nguyễn Bùi Khiêm, Ban Tổ chức Trung
ương. Trước khi ra Trường Sa, anh đã lặn lội lên đất Tổ Hùng Vương xin một cây
đa đem ra trồng tại thị trấn Trường Sa. Khi làm thủ tục bay tại Sân bay quốc tế
Nội Bài, các nhân viên mặt đất nói rằng để đem một cái cây lên máy bay phải qua
nhiều khâu kiểm định và cây đa này cũng không phải ngoại lệ. Nhưng khi nghe anh
trình bày lý do, các nhân viên đã rất vui vẻ và nhiệt tình giúp anh vận chuyển
cây lên tàu bay. Qua anh, họ còn gửi lời thăm hỏi tới các chiến sỹ nơi đảo xa,
chúc các anh vững tay súng bảo vệ chủ quyền biển đảo. Thế mới thấy hai tiếng
“Trường Sa” luôn thường trực sâu thẳm nhường nào trong tâm thức của mỗi người con
đất Việt.
Có
người nói rằng, ra Trường Sa vất vả nhất và cánh phóng viên: lên đảo trước, rời
đảo sau, giữa cái nắng 39 – 40 độ C vẫn lỉnh kỉnh máy móc chạy phăm phăm để tác
nghiệp… Nhưng với tôi, điều đó chưa nói lên tất cả. Tới Trường Sa, tôi cảm nhận
rằng, mỗi thành viên trong đoàn công tác đều là những phóng viên thực sự. Trên
tay mỗi người đều có thiết bị ghi hình, chụp ảnh để lưu lại những khoảnh khắc đẹp
nhất, ấn tượng nhất về Trường Sa, về biển đảo để khoe cùng bạn bè. Và điều quan
trọng nhất, đó là khi tới Trường Sa, ý thức, niềm tự hào trong mỗi người trỗi dậy.
Những người tôi phỏng vấn đều tâm niệm rằng, tới đây mới thêm yêu Tổ quốc và dù
chỉ một lần được tới Trường Sa đã là niềm tự hào trong đời. Họ nói nhìn những
em bé đẹp như tranh vẽ chạy lon ton trên đảo, những chú cún con thấy khách tới
đều vẫy đuôi ríu rít, những phụ nữ mặc áo dài thướt tha với chiếc nón lá truyền
thống, bên cạnh những người chiến sỹ Hải quân… Tất cả dường như muốn chậm lại,
không còn cảnh khói bụi, bon chen, ồn ã. Khi về đất liền, họ sẽ kể cho bạn bè,
người thân, con cháu về Trường Sa, về những điều có thật đang hiện hữu rất gần
chứ không “ảo” nhưng trong sách vở. Chính những thành viên chuyến công tác là
những “kênh” tuyên truyền hữu hiệu nhất. Anh Phan Văn Long, công tác tại Ban
Tuyên giáo Trung ương khi trả lời phỏng vấn đã rất xúc động: “Có thể ai đó cho
rằng đóng góp cho Tổ quốc là khá trừu tượng, nhưng khi ra đến Trường Sa, tôi thấy
thực sự không có gì xa vời trong tư tưởng. Tôi khuyên các con mình ngoài trách
nhiệm phải học hành giỏi giang để khẳng định bản thân, các con phải sống cho xứng
đáng với những gì mà nhiều chiến sỹ Trường Sa đã ngã xuống để bảo vệ từng tấc đất
nơi phên dậu Tổ quốc”.
Thêm những người anh em, bằng hữu
Bước chân từ xuồng
lên các đảo, chúng tôi được những cánh tay rắn rỏi, vạm vỡ, sạm đen vì nắng gió
của các chiến sỹ Hải quân dìu lên bờ. Không thể kể xiết niềm vui gặp gỡ dù trước
đó chúng tôi chưa hề quen nhau. Chỉ một ánh mắt nhìn, một cái xiết chặt tay hay
một cái ôm vội vã, quân và dân đã hòa thành một, nói cười thân tình như anh em
ruột thịt, như tình bẵng hữu lâu ngày gặp lại. Tôi may mắn được gặp thầy giáo
Lê Anh Đức, người đang “gieo chữ” ở những lớp học rất đặc biệt tại xã đảo Sinh
Tồn. Quê gốc ở Thọ Xuân,
Thanh Hóa, tốt nghiệp Cao đẳng sư phạm, Lê Anh Đức viết đơn tình nguyện ra đảo.
Từng tham gia thanh niên tình nguyện tại những vùng khó khăn của Khánh Hòa khi
còn là sinh viên, nên Đức tâm niệm phải đem nhiệt huyết của tuổi trẻ cống hiến
cho Tổ quốc. Niềm đam mê được đứng trên bục giảng và tình yêu vô bờ Đức giành
cho những học trò nhỏ nơi đây đã tiếp thêm sức mạnh cho Đức bám trụ với đảo.
Với tôi, giờ Đức thân thiết như người em trai của mình, bởi dù xa xôi, chúng
tôi vẫn thường xuyên liên lạc và Đức sẵn sàng cung cấp cho tôi những thông tin
“nóng hổi” nhất về ngôi trường được xây dựng từ Quỹ Vừ A Dính để thông tin trên
báo.
Ở đảo Sơn Ca, tôi cũng đã gặp người đồng niên,
chiến sỹ Nguyễn Duy Chinh, quê ở xã Đồng Thái, An Dương – Hải Phòng. Anh và cô
gái Hoàng Thị Mai, người cùng quê nên nghĩa vợ chồng qua mục kết bạn của Báo
Tiền Phong, thế nên anh rất mến cánh nhà báo. Câu chuyện của vợ chồng Chinh –
Mai khiến tôi thêm cảm phục tấm lòng người phụ nữ ở hậu phương chăm lo cha mẹ
già, con cái để người chiến sỹ vững tay súng nơi tiền tuyến. Lúc chia tay,
Chinh nắm chặt tay tôi, gương mặt cười tươi, nhưng tôi đọc được niềm xúc động
trong ánh mắt. Về đất liền, tôi chẳng có gì làm quà ngoài việc phóng to tấm
hình chụp Nguyễn Duy Chinh tại đảo Sơn Ca gửi chị Mai, để mỗi ngày chị và hai
con luôn được ngắm nhìn bố và thấy bố khỏe mạnh, vui tươi…
Tới
Trường Sa để “nghe Tổ quốc gọi tên mình”
Trong
chuyến công tác, tôi đã có nhiều lần không kìm được những dòng nước mắt. Đó là khi
diễn ra nghi lễ tưởng niệm các Anh hùng liệt sỹ hy sinh tại quần đảo Trường Sa,
cũng như ở thềm lục địa phía Nam (nhà giàn DK1) được lực lượng Hải quân tiến
hành trang nghiêm, xúc động. Bảo vệ biển, đảo của Tổ quốc là nhiệm vụ thiêng
liêng cao cả, là mệnh lệnh trái tim của người lính Hải quân. Trong cuộc chiến đấu
đó, nhiều chiến sỹ đã anh dũng hy sinh, gửi lại hình hài nơi lòng biển cả bao
la. Khi ba hồi còi tàu và tiếng nhạc “Hồn tử sỹ” vang lên giữa biển khơi, ai
cũng cố nén những giọt nước mắt chực trào ra. “Hương trầm quện gió thoảng quanh/Vòng hoa đất mẹ dệt thành huân
chương” – các anh đã ngã xuống trên đảo Gạc Ma cũng như thềm lục địa phía
Nam để giữ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Tôi như thấy lấp lánh giữa
sóng biển Đông là dáng hình của những người con ưu tú. Mỗi bông hoa cúc vàng được
thả xuống lòng biển xanh biếc đem theo lời nhắn các anh hãy yên lòng, có chúng
tôi đang sát cánh cùng các chiến sỹ canh giữ biển trời và hẹn một ngày được đón
các anh về với Mẹ…
Đại
úy Trương Hồng Phượng, Chỉ huy đảo Cô Lin khẳng định, nhiệm vụ bảo vệ vững chắc
chủ quyền biển đảo Tổ quốc đã được các chiến sỹ quán triệt sâu sắc bằng ý chí
quyết tâm sẵn sàng chiến đấu và chấp nhận
hy sinh, đáp ứng lòng mong mỏi của nhân dân cả nước. Ngày nay, đã có những chiến
sỹ rất trẻ đã anh dũng hy sinh và nằm lại với quân và dân Trường Sa. Tới thăm
nghĩa trang trên đảo Nam Yết và thị trấn Trường Sa, mỗi thành viên chúng tôi
thêm một lần lắng đọng, kính cẩn nghiêng mình trước các anh và soi lại chính
mình. Hình ảnh người cựu chiến binh Dương Mạnh Lâm, hiện công tác tại Sở Thông
tin truyền thông Quảng Bình nghẹn ngào khi “gặp đồng hương” là một chiến sỹ trẻ
yên nghỉ tại nghĩa trang Nam Yết khiến tôi nhớ mãi. Ông xúc động làm thơ tặng
người đi xa: “Thắp sáng niềm tin với đảo
xa/Nén lòng xúc động với quê nhà/Tâm nguyện hy sinh vì Tổ quốc/Hương bay, hương
nối với người xa”…
Thời
điểm Trung Quốc ngang ngược kéo giàn khoan Hải Dương 981 vào vùng đặc quyền
kinh tế của nước ta. Hơn lúc nào hết, những nhà báo từ Trường Sa trở về xác định
trọng trách nặng nề hơn trong mỗi bài viết. Những tác phẩm báo chí của những
nhà báo từng tới Trường Sa thời điểm điểm giấy giờ mang đậm hơi thở của Trường
Sa, biển đảo. Những trải nghiệm ở Trường Sa, nhà giàn DK1 trong thời điểm “biển
động” đã biến những tác phẩm báo chí thành vũ khí sắc bén trên mặt trận đấu
tranh với Trung Quốc, đoàn kết cùng nhân dân trong và ngoài nước bảo vệ toàn vẹn
chủ quyền biển đảo.
Những
nhà báo như chúng tôi rất cảm động khi được Chuẩn
Đô đốc Nguyễn Ngọc Tương, Phó Chính ủy Bộ Tư lệnh Hải quân động viên, khích lệ
trong khi tác nghiệp tại Trường Sa. Ông nói: “Tôi trân trọng và ghi nhận tất cả
tình cảm của anh em báo chí mỗi lần ra với biển đảo. Phóng viên ra đảo đều là
những người có tinh thần nhiệt huyết, tận tâm với công việc, sáng tạo trong
công tác tuyên truyền, tâm huyết với nghề nghiệp. Những sản phẩm báo chí của họ
mang cả trái tim, khối óc, trách nhiệm đối với chủ quyền biển đảo Tổ quốc và
trước quốc gia, dân tộc. Trách nhiệm công dân của các nhà báo phát huy rõ nét mỗi
lần họ lên từng điểm đảo, từng đảo, nhà giàn, đến với cán bộ, chiến sĩ và nhân
dân trên quần đảo Trường Sa”.
Đón Tết ở Trường Sa cũng là thực hiện
nhiệm vụ
Những
ngày giáp Tết Ất Mùi này, hàng triệu trái tim của quân và dân cả nước càng hướng
tới Trường Sa nhiều hơn. Những con tàu Hải quân
lần lượt rời Quân cảng Cam Ranh đưa cán bộ, chiến sỹ cùng hàng trăm tấn hàng
hóa thiết yếu như lợn, gà, gạo nếp, bánh kẹo, hoa quả, rau xanh, đào, quất, lá
dong, đậu xanh… ra các đảo thuộc quần đảo Trường Sa, phục vụ quân và dân trên đảo
đón Tết. Cùng với đất liền,
người dân và chiến sĩ Trường Sa cũng háo hức chuẩn bị đón Tết đến, Xuân về
trong không khí thật đầm ấm. Ở hầu hết các đảo nổi, các chiến sĩ đều trồng rau,
chăn nuôi lợn gà, góp phần cải thiện đời sống. Thế nên bên cạnh những phần quà
từ hậu phương gửi tặng, những sản phẩm “cây nhà lá vườn” của người lính đã góp
phần làm cho mâm cơm ngày Tết của các anh không khác xa so với đất liền.
Khi tôi hỏi các chiến
sỹ rằng các anh đã đón bao nhiêu cái Tết xa nhà và cảm xúc như thế nào? Tất cả
đều cười tươi, nói rằng “nhiều lắm” và đón Tết ở đơn vị cũng là thực hiện nhiệm
vụ quân đội và nhân dân giao phó. Tết này, chiến sỹ Nguyễn Duy Chinh thêm một
lần xa vợ con. Anh chia sẻ, dẫu biết rằng không hạnh phúc gì hơn được quây quần
bên gia đình trong mâm cơm ngày Tết, song ở đảo Sơn Ca đầy nắng gió, anh vẫn
ngập tràn niềm vui bên những người đồng đội thân thiết, gắn bó như ruột thịt.
Những ngày giáp Tết, anh và đồng đội háo hức dọn dẹp, trang trí phòng ở, đơn vị
để cố gắng tạo ra không khí ngày Tết ấm cúng như trong đất liền. Trên bàn thờ cũng
đầy đủ mâm ngũ quả, bánh chưng xanh, bánh tét… cùng lá cờ đỏ sao vàng, cờ búa
liềm được treo trang trọng. Từ những cành phong ba, bằng óc sáng tạo và đôi tay
khéo léo, các anh đã tạo nên những cành hoa rực rỡ trong nắng Xuân, những “bông
hồng” làm từ ốc biển được cắm trang trọng trong bình như góp thêm hương sắc
Xuân trên đảo tiền tiêu của Tổ quốc.
Với sự tiếp sức
từ đất liền cùng nỗ lực của mình, quân và dân Trường Sa cùng nhân dân cả nước náo
nức đón chào một mùa Xuân mới với niềm tin và thắng lợi mới. Với các anh, những
ngày Xuân chỉ thực sự trọn vẹn khi Tổ quốc được bình yên./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét