Ngày đó, chắc phải 30 năm qua có lẻ, khi anh tôi đang còn ở chiến trường biên giới phía Bắc chống bọn bành trướng Bắc Kinh, một lần anh về phép tặng tôi một cuốn truyện thơ bé xíu. Mình đọc và chỉ nhớ tứ thơ là "Mẹ giận". Hôm nay tìm lại trên Internet có bạn nào đó đã úp lại bài thơ này. Đọc lại, cảm giác vẫn rưng rưng như thuở lên 8 ngày nào....
TÔI LÀM MẸ GIẬN (MẸ GIẬN - Trong trí nhớ của mình)
Tôi làm Mẹ giận rồi
Mẹ chẳng đi cùng tôi
Chẳng còn giơ tay vẫy
Chẳng còn nói một lời
Mẹ chẳng đi cùng tôi
Chẳng còn giơ tay vẫy
Chẳng còn nói một lời
Tôi tìm chiếc bánh mì
Khoác ba lô ra đi
Gặp dòng sông chảy xiết
Tôi bắc cầu khó gì
Khoác ba lô ra đi
Gặp dòng sông chảy xiết
Tôi bắc cầu khó gì
Thấm thoắt tháng ngày trôi
Râu tóc tôi bạc rồi
Tôi đã là thủ trưởng
Nỗi buồn vẫn chẳng vơi
Râu tóc tôi bạc rồi
Tôi đã là thủ trưởng
Nỗi buồn vẫn chẳng vơi
Thế rồi một chiều đông
Sau bao năm xa cách
Đáp máy bay phản lực
Mẹ đã đến thăm tôi
Sau bao năm xa cách
Đáp máy bay phản lực
Mẹ đã đến thăm tôi
Vào ngày sinh của tôi
Kìa, máy bay hạ cánh
Mẹ từ xa đã đến
Tha thứ lỗi cho tôi
Kìa, máy bay hạ cánh
Mẹ từ xa đã đến
Tha thứ lỗi cho tôi

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét